• Chào Guest,
    Để hạn chế tình hình spam nick, BQT đã đặt mặc định các tài khoản là chưa kích hoạt.
    Guest vui lòng vào mail kích hoạt lại để tài khoản hoạt động trở lại. Nếu không thấy trong mail, hãy truy cập tại mục Spam.
    Xin cảm ơn!

Con Đại Bàng Điểu và vị đạo sĩ

  • Thread starter phukiennhat
  • Start date
P

phukiennhat

Guest
#1
Thuở xưa, có một điểu vương thường quen gọi là Đại Bàng Điểu ở trên cây gòn gần phía đông bờ biển, có nhiều uy lực thần thông làm gió lớn, rẽ nước làm hai để bắt loài rồng đem về núi Tuyết Sơn làm thực phẩm.

Trong thời đó, có người thợ săn ngụ trong thành Kasikarafa từ bỏ gia đình, xuất gia tu hành trong vùng này, có cây đa gần tịnh thất của vị đạo sĩ, là nơi nghỉ trưa và cũng là chỗ đi kinh hành của ngài.

Một ngày nọ, điểu vương bắt được rồng, đem đi ăn bay ngang cây đa, rồng dùng đuôi khoanh siết chặt cây đa, mong thoát chết. Điểu vương không hay biết dùng hết tốc lực bay lên làm cho cây đa phải trốc gốc đem rồng đến cây gòn rồi mổ ăn. Cây đa sa xuống biển tiếng động cả vùng, điểu vương giật mình xem lại mới biết là cây đa nên lo nghĩ, cho rằng đây là cây đa nơi tu hành của vị đạo sĩ. Điểu vương tự hỏi: “như thế ta có tội chăng?” Vậy ta đến hỏi Ngài đạo sĩ xem.

Thế rồi Điểu vương biến thành một thanh niên đến tịnh thất của Đạo Sĩ. Đến nơi thấy đạo sĩ đang sửa sang chỗ cây đa trốc gốc cho bằng phẳng.

Thanh niên giả như không hay biết chi cả, bèn bạch hỏi rằng:

Do nguyên nhân nào mà nơi đây có đất sụp như thế?


Này cậu thanh niên! Có Điểu vương đi tìm thực phẩm, bắt được long vương rồi đem đi.

Long vương dùng đuôi siết chặt cây đa, Điểu vương dùng sức bay, đem Long vương đi luôn cả cây đa.

Bạch, Điểu vương vô ý làm cây đa trốc gốc vì Long vương siết chặt, vậy ai có tội?

Nầy thanh niên! Điểu vương vô ý làm cây đa trốc gốc nên vô tội.

Bạch, Long vương có tội chăng.

Nầy thanh niên! Long vương cũng vô tội, vì sợ chết mà siết chặt cây đa.

Khi vị đạo sĩ đáp câu hỏi như thế, Điểu vương rất hài lòng nên bạch rằng:

Tôi đây là Điểu vương cao quý hơn tất cả loài điểu đến đây để hỏi ngài cho rõ chánh tà. Tối rất hoan hỷ với ngài. Tôi có chú ngữ gọi là Alambayana, xin dâng Ngài, Ngài học để dành.

Đạo sĩ đáp:

Nầy thanh niên! Hãy trở về đi, ta không mong được chú ngữ đó đâu.

Điểu vương khuyên giải yêu cầu vị đạo sĩ học rồi trở về chỗ ở.

Nguồn: câu chuyện phật pháp

Xem thêm:

Ðâu là sự thật

Dạy khỉ nói

Ðâu nguồn hạnh phúc
 
Top